Phúc Âm Trọn Vẹn

Phúc Âm Trọn Vẹn


Podcast số 495 – Liahona tháng 7, 2025 – Tình Yêu Thương và Sự Quan Tâm của Đấng Cứu Rỗi Dành cho Mỗi Một Cá Nhân – Edward Dube

August 25, 2025

Bài của Anh Cả Edward Dube thuộc Chủ Tịch Đoàn Nhóm Túc Số Thầy Bảy Mươi của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô

Ngay sau khi chịu phép báp têm vào tháng Tám năm 1984, tôi nghe nói về một sinh hoạt hấp dẫn với âm nhạc và tiệc nướng gần nơi tôi sống ở Kwekwe, Zimbabwe. Bạn bè tôi và tôi rất phấn khởi để đến dự sinh hoạt đó, nhưng nó diễn ra vào ngày Chủ Nhật. Các bạn của tôi không phải là tín hữu của Giáo Hội.

Tôi nói với họ: “Mình sẽ đi nhà thờ nhưng sẽ lẻn ra ngoài sau lễ Tiệc Thánh và đến tham gia với các bạn.”

Biết được nhược điểm của tôi, mấy bạn tôi đã nói: “Nếu làm như vậy thì bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội. Khi bạn đến nơi thì tiệc nướng đã hết rồi.”

Tôi phải lựa chọn. Tôi nên đi nhà thờ hay đi dự tiệc nướng? Tôi chọn đi dự tiệc nướng nhưng đến sáng Chủ Nhật thì tôi biết được rằng bữa tiệc đã bị hủy bỏ. Lúc tôi biết thì đã quá muộn để đi nhà thờ, nên tôi chỉ ở trong căn phòng thuê nhỏ bé của mình.

Đầu giờ chiều hôm đó, tôi nghe thấy có tiếng nói: “Eddie Dube có sống ở đây không?”

Đó là vị chủ tịch chi nhánh của tôi, John Newbold, và vợ của ông là Jean. Tôi chỉ muốn trốn dưới gầm giường! Nhưng trước khi tôi có thể làm bất cứ điều gì, họ đã đứng ngay cạnh tấm màn ngăn cách phòng của tôi với phần khác của căn nhà.

Họ nói: “Ôi Eddie, chúng tôi hơi buồn khi không thấy em đi nhà thờ hôm nay.”

Chúng tôi nói chuyện được một lúc, và sau khi họ ra về thì những lời tử tế của họ cứ quanh quẩn trong tâm trí tôi: “Eddie, chúng tôi hơi buồn khi không thấy em.” Tôi biết ơn John và Jean Newbold. Kể từ hôm đó trở đi, tôi đã được ban phước vì họ đã giúp tôi nhận thấy, theo một cách cá nhân, tình yêu thương và mối quan tâm của Đấng Cứu Rỗi Chúa Giê Su Ky Tô dành cho mỗi một người.

Từng Người Một

Chúa Giê Su đã đến với dân Nê Phi với tư cách là một Đấng phục sinh sau khi Ngài đã ở cùng Đức Chúa Cha. Ngài đến để an ủi dân chúng. Ngài trìu mến mời gọi họ:

“Hãy đứng dậy và tiến lại gần ta, để các ngươi có thể đặt tay lên hông ta, và cũng để các ngươi có thể rờ thấy vết đinh đóng trên tay ta và chân ta, để các ngươi biết được rằng ta là Thượng Đế của Y Sơ Ra Ên, và là Thượng Đế của cả thế gian này, và ta đã bị giết chết vì tội lỗi của thế gian.

“… Và cứ thế họ tuần tự từng người một tiến lên cho đến khi tất cả mọi người đều được thấy tận mắt và sờ tận tay để biết một cách chắc chắn và làm chứng rằng Ngài chính là Đấng mà các tiên tri đã viết là sẽ đến” (3 Nê Phi 11:14–15; sự nhấn mạnh được thêm vào).

Về sau, Đấng Cứu Rỗi đã mời họ mang tất cả những người bị bệnh, bị tổn thương, hoặc “bị đau đớn vì nguyên do nào khác … rồi Ngài đã chữa lành cho tất cả mọi người được đem lại trước mặt Ngài” (3 Nê Phi 17:7, 9; sự nhấn mạnh được thêm vào). Rồi Ngài trìu mến “bồng từng đứa trẻ một, và ban phước cho chúng, rồi cầu nguyện cùng Đức Chúa Cha cho chúng” (3 Nê Phi 17:21; sự nhấn mạnh được thêm vào).

Thật là khiêm nhường khi tưởng tượng rằng có 2.500 người ở đó (xin xem 3 Nê Phi 17:25). Được sinh ra và lớn lên ở Châu Phi, tôi thường hình dung ra Đấng Cứu Rỗi đang đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ, chờ đợi để chữa lành, an ủi, khích lệ và thể hiện tình yêu thương dành cho tất cả những ai đến cùng Ngài. Là các môn đồ của Ngài, chúng ta đã được kêu gọi để phục sự những người xung quanh chúng ta—từng người một, như Ngài đã làm.

Hãy Phục Sự với Đức Tin

Với sự chấp thuận của vị giám trợ hoặc chủ tịch chi nhánh, chủ tịch đoàn Hội Phụ Nữ hoặc nhóm túc số các anh cả trong tiểu giáo khu hoặc chi nhánh của anh chị em đã chỉ định cho anh chị em các cá nhân và gia đình để phục sự. Một số người trong số họ mà anh chị em có thể hầu như không biết. Anh chị em có thể cảm thấy lo lắng về việc đi thăm, gọi điện thoại, hoặc thậm chí nhắn tin cho họ. Anh chị em có thể lo lắng rằng họ sẽ không muốn anh chị em vào nhà họ. Nhưng các vị lãnh đạo của anh chị em đã thành tâm cân nhắc xem sự chỉ định này có thể có ý nghĩa gì đối với anh chị em và các phước lành mà sự chỉ định này có thể mang đến cho anh chị em và các gia đình mà anh chị em phục sự. Vậy nên, hãy phục sự với đức tin.

Cách đây vài năm, tôi cùng với một chủ tịch giáo khu ở miền đông nam Hoa Kỳ đến thăm một vài gia đình trước buổi đại hội giáo khu. Khi chúng tôi đến một căn nhà, một người đàn ông mặc quần áo lôi thôi lại gần chúng tôi.

Anh ta hét lên: “Mấy ông muốn gì đây? Tôi không muốn người khác đến nhà tôi!”

Tôi rất lo lắng khi thái độ của người đàn ông trở nên đe dọa. Tôi muốn kéo vị chủ tịch giáo khu và chạy trở lại xe! Nhưng vị chủ tịch giáo khu đã rất bình tĩnh. Ông nói: “Chúng tôi xin lỗi. Chúng tôi nghĩ rằng vị giám trợ của anh đã nói với anh là chúng tôi sẽ tới mà.”

Trong khi họ nói chuyện, tôi cảm thấy Thánh Linh thật mạnh mẽ. Lấy hết can đảm, tôi đến gần người đàn ông đó và nói: “Thưa anh, Chủ Tịch Thomas S. Monson [ông là vị tiên tri vào lúc đó] đã chỉ định cho tôi đến đây. Chúng tôi đến đây để hỏi thăm anh. Tôi mang tình yêu thương từ vị tiên tri đến với anh.”

Tôi nhìn vào mắt của người đàn ông đó và nhận thấy anh ấy đang muốn khóc. Anh bắt đầu chia sẻ những khó khăn của mình với chúng tôi. Vợ anh bị trầm cảm. Anh vừa bị mất việc. Anh ấy không có thức ăn để cho con cái ăn. Chủ tịch giáo khu trấn an người đàn ông đó rằng Giáo Hội sẽ giúp anh ấy và gia đình anh ấy. Chúng tôi đã có một chuyến thăm tốt đẹp.

Vài tuần sau, tôi đã yêu cầu chủ tịch giáo khu cập nhật tình hình của anh ấy. Ông kể với tôi rằng vị giám trợ và hội đồng tiểu giáo khu của người anh em này đang giúp anh ấy; rằng anh ấy cùng với vợ, người mà không phải là tín hữu Giáo Hội, đã bắt đầu học với những người truyền giáo.

Việc phục sự bắt đầu bằng cách tìm đến giúp đỡ những người khác với đức tin và tình yêu thương. Khi bước đi với đức tin, tin cậy nơi Chúa, chúng ta có thể tìm kiếm sự mặc khải từ Ngài về các kế hoạch và mục đích của Ngài trong những sự giao tiếp của chúng ta với mỗi con cái của Ngài. Ngài sẽ giúp chúng ta biết phải nói và làm gì và hướng dẫn chúng ta cách “mang gánh nặng lẫn cho nhau để cho gánh nặng ấy được nhẹ nhàng,” “sẵn sàng than khóc với những ai than khóc; … và an ủi những ai cần được an ủi” (Mô Si A 18:8–9). Khi làm như vậy, chúng ta sẽ tiến đến việc biết Đấng Cứu Rỗi thực sự yêu thương mỗi một người biết bao.

Sự Vui Mừng của Các Ngươi Sẽ Lớn Lao Biết Bao

Cho đến giờ, tôi vẫn giữ liên lạc với John và Jean Newbold. Trong suốt những năm qua, tôi cảm thấy niềm vui vì tình yêu thương mà họ dành cho tôi. Và họ đã cảm thấy vui mừng khi thấy tôi tiến triển trong phúc âm. Đây là điều có thể xảy ra khi chúng ta phục sự—chúng ta và những người mình phục vụ trở nên gần gũi nhau hơn và có mối quan hệ gần gũi hơn với Đấng Cứu Rỗi.

Đấng Cứu Rỗi dạy rằng “dưới mắt của Thượng Đế thì giá trị của con người rất lớn lao. …

“Và nếu các ngươi phải lao nhọc suốt đời để rao truyền sự hối cải cho dân này, và chỉ đem được một người về cho ta thôi, thì sự vui mừng của các ngươi cùng với kẻ đó trong vương quốc của Cha ta sẽ lớn lao biết bao!″ (Giáo Lý và Giao Ước 18:10, 15; sự nhấn mạnh được thêm vào).

Nếu việc phục sự không phải là ưu tiên đối với anh chị em, thì Chủ Tịch Russell M. Nelson đã dạy rằng “tất cả chúng ta đều có thể làm tốt hơn và trở thành con người tốt hơn bao giờ hết.” Tôi mời gọi anh chị em hãy thay đổi và bắt đầu lại từ đầu. Tôi hứa rằng khi tham gia vào việc phục sự, anh chị em sẽ tìm ra giải pháp cho những thử thách mà mình hiện đang gặp phải.

Lời hứa của Đấng Cứu Rỗi là có thật: “Vì ai muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất, còn ai vì cớ ta mà mất sự sống mình thì sẽ được lại” (Ma Thi Ơ 16:25).

Với sự giúp đỡ của Đấng Cứu Rỗi, anh chị em có thể trở thành người anh em hoặc người chị em phục sự mà Ngài cần anh chị em trở thành để tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của con cái của Cha Thiên Thượng—mỗi một người con quý báu của Ngài.

The post Podcast số 495 – Liahona tháng 7, 2025 – Tình Yêu Thương và Sự Quan Tâm của Đấng Cứu Rỗi Dành cho Mỗi Một Cá Nhân – Edward Dube appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.